Nghề Gia sư – Sự sẻ chia như một người bạn để kết nối với thế giới của bé

Từ lời giới thiệu của cô bạn thân, tôi bén duyên với eTeacher và bắt đầu hành trình làm Gia sư. Tôi đã hoàn thành tốt công việc và tự lập một phần về tài chính. Và cũng hơn 1 năm tôi bén duyên với eTeacher. 

Nếu tri thức như những ngọn đèn thì thầy cô sẽ là người cầm đuốc. “Học không phải để thăng tiến, kiếm tiền hay làm giàu. Thầy xem học tập là ca tụng nhân bản, là thanh cao. Đặc biệt hơn là niềm vui khi cắp sách đến trường và là ánh sáng văn minh”. Thầy Harfan và cô Mus trong quyển sách nổi tiếng “Chiến binh cầu vồng” đã mạnh mẽ tuyên thệ như thế. Thật vậy, những điều bé nhỏ xảy ra trong cuộc sống đôi khi lại trở thành bài học thú vị, bổ ích nếu Gia sư mạnh dạn “biên tập” giáo án của mình. 

Tháng 8, năm 2020 …

Đó là những ngày đầu tiên tôi bước chân lên Sài Gòn. Hành trang gói ghém chỉ có một vali, một con xe máy cũ. Và một khoản tiền nho nhỏ và đứa con gái với trái tim ngập những ước mơ. Trong những ngày theo đuổi đam mê nơi thành thị. Tôi bỗng nhận ra thú vui khác của bản thân cho những buổi tối nơi thị thành – đi dạy. Từ lời giới thiệu của cô bạn thân, tôi bén duyên với eTeacher. Và bắt đầu hành trình làm Gia sư.

Băng qua những con đường thênh thang của thành phố. Cũng hối hả ngược xuôi để hoàn thành tốt công việc. Và tự lập một phần về tài chính. Vậy mà cũng hơn 1 năm tôi bén duyên với eTeacher. Học trò, bỗng dưng trở thành một người bạn trong những năm đôi mươi nhiệt huyết của rất nhiều One Big Family (OBF). Tất nhiên bao gồm cả tôi.

Háo hức, lo lắng và hồi hộp là tất cả cảm xúc của tôi cho ngày đầu nhận lớp. Vì tôi biết, sẽ rất nhanh thôi bản thân mình sẽ chính thức bước chân vào hành trình mới. Và để đạt kết quả tốt nhất trong bất cứ công việc nào chúng ta cũng đều phải nỗ lực và tâm huyết. Từng nhận nhiều lớp, đến dạy ở nhiều địa điểm khác nhau, mỗi nơi đều gắn liền với những hồi ức đậm nét.

Những khi phải đi đường vào độ 6h chiều ở Xa Lộ Hà Nội, qua Cầu Sài Gòn, ở khu cao nhất, hoa lệ nhất của thành phố tôi sẽ nhớ đến Tâm Như – cô học trò lớp 7 xinh xắn, dễ thương và tiếp thu bài rất nhanh. Trong những chuyến đi đường dài có đi ngang Nguyễn Văn Linh, Quận 7, băng qua cầu Phú Mỹ. Tôi vẫn hay đùa đó là đoạn đường đẹp nhất khi về đêm của Sài Gòn. Vì mình có thể thu nhỏ nơi này thành chiếc ốc đảo nhỏ xíu, gọn lỏn trong tầm mắt. Và có thể nhìn thấy Landmark, Bitexco, Quận 1, Quận 4,…

Và, nhớ. Bởi bạn biết, có những người, cả đời này chúng ta sẽ rất khó để gặp lại. Có chăng chỉ là những suy nghĩ miên man trong hồi ức. Và mường tượng về cuộc sống của họ ở hiện tại mà thôi. Dĩ An, nơi rất gần Ký túc xá của tôi, có Gia Hân. Vậy đấy, những lớp học vào mùa hè. Hay những khoá học dài hạn đều để lại ít nhiều ký ức trong lòng mỗi Gia sư.

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn”.
(Tiếng hát con tàu).

Chẳng phải Chế Lan Viên từng đau đáu vậy sao? Tôi cũng thế. Những lo lắng cho cuộc điện thoại đầu tiên, khó khăn cho buổi đầu đi dạy, buồn rười rượi. Vì con điểm kém của học trò hay những lần kẹt xe đến muộn. Chị phụ huynh đã đứng dưới hầm xe đợi tôi tự bao giờ. Tất cả hồi ức đó tôi vẫn giữ. Dù Gia sư không còn là công việc tôi theo đuổi trong gần nửa năm nay.

Nghề gia sư có nhiều chuyện để nói. Chuyện kiến thức chuyên môn, chuyện vui buồn của việc đi dạy, mùa kẹt xe, mùa mưa như trút nước,… Nhưng dù thế nào, tôi vẫn đạp ga, nổ máy, và đi.

Đặc biệt, để làm một gia sư giỏi bên cạnh việc vững kiến thức chuyên môn. Bên cạnh đó là sự sẻ chia và bài học từ những điều nhỏ bé cũng rất cần thiết. Trong tất cả lớp mà tôi đã nhận, tôi nhận ra một giao điểm thú vị. Rằng, nếu trong suốt giờ học Gia sư chỉ huyên thuyên về kiến thức của môn học thì học sinh sẽ chẳng tiếp thu được nhiều.

Ép các bé tập viết chữ, làm Văn, học công thức để chứng minh hai tam giác bằng nhau. Hay ráp vần để đọc được câu: “Em là một cậu bé ngoan” là điều vô nghĩa nếu ta không thực sự hiểu học sinh cần gì. Học trò của tôi từng mất tập trung. Bé lớp 1 mải miết đòi ra chơi, uống nước để “câu giờ”. Hoặc giả vờ học tập không tiến bộ mấy chỉ vì những kiến thức khô khan trên lý thuyết tôi vẫn áp dụng.

Câu chuyện của Gia Hân, cô học trò lớp 7 của tôi là một minh chứng điển hình. Hân là chị hai trong gia đình bố mẹ làm kinh doanh và rất bận. Em có một em trai 7 tuổi, thông minh, hoạt bát. Hân lại trầm tính và ít chia sẻ về chính mình. Những ngày đầu đi dạy, tôi cực kỳ hoang mang. Vì khi tôi nói về tập làm văn (Ngữ Văn là môn bé rất yếu) và diễn giải chi tiết về dàn ý, kiểu bài và cách đễ diễn đạt hiệu quả. Em chỉ im lặng và không hề hồi đáp em hiểu hay không dù tôi đã hỏi nhiều lần.

Trong gần 2 tuần đầu, tôi là người hoàn toàn chủ động nói chuyện để giảng bài và cố gắng tiếp cận để hiểu hơn về thế giới của Hân. Thật ra Hân có những cú sốc và biến cố nhất định trong tuổi thơ thế nên em mới trầm tư và ít nói. Nhưng thật vui là bước sang tuần thứ ba Hân đã cởi mở hơn và chia sẻ với tôi về câu chuyện của em, câu chuyện chỉ “hai chị em” tôi biết.

Tôi không hề có bí quyết gì, chỉ đơn giản, tôi kể về câu chuyện hôm nay của mình, về buổi chiều kẹt xe và tôi nhìn thấy hoàng hôn ở Dĩ An có màu hồng rực – điều mà rất lâu rồi tôi chẳng được nhìn thấy ở những cung đường kẹt xe chi chít của Sài Gòn. Về năm tháng tuyệt vời tôi đã trải qua ở cấp Ba. Về những mùa hè chạy chơi mê miết trên đồng cùng em tôi và con diều bằng giấy,…

Cả những câu chuyện buồn của tuổi thơ. Bất kỳ điều gì cũng có thể biến thành bài giảng và bài học, chỉ cần nó phù hợp với học sinh. Và thật tuyệt vời khi Hân đạt con điểm 8 môn Văn đầu tiên từ những cột điểm dưới trung bình của năm lớp 6. Hai chị em cười tít cả mắt. Bạn biết đấy, khi chúng ta hoàn thành công việc bằng sự say mê và tâm huyết, kết quả luôn khiến ta mỉm cười.

Cuộc sống là một đường thẳng luôn luôn tiến tới. Những cái tên thật hay của học sinh, giờ tôi không còn dịp để gọi mỗi giờ lên lớp. Mưa hối hả rồi nắng điên cuồng, Sài Gòn trở mình và giờ đang độ vào xuân. Toà nhà 10B của quận 1 không còn là nơi tôi thường lên để ký biên bản nhận lớp, gặp chị Thảo, chị Huyền.

Nhưng OBF vẫn là ngôi nhà tuyệt vời nhất, đáng yêu nhất mà tôi chắc chắn sẽ không quên. Nghề gia sư là thế đấy! Cũng giống như một kẻ lữ hành trên chuyến tàu hoả tốc. Một ngày nào đó, bạn biết, bạn sẽ xuống ga. Nhưng dư âm, kỷ niệm về hành trình cùng học trò vẫn luôn còn đó. Vì từ những điều nhỏ nhặt nhất, chúng ta có thể viết nên những bài học không ngờ.

Đó cũng chính là những lời tự tâm sự, tự nhắc nhở cho chính bản thân mình để luôn cố gắng và tiến lên phía trước. Dẫu có nhiều chông gai thử thách. Believe in yourself, tin vào bản thân mình và luôn cố gắng hết mình với tất cả mọi vấn đề các bạn nhé!

Để đọc thêm nhiều mẩu chuyện hay, vui lòng xem tại FanpageNghề Gia sư“.
(*) Vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn hoặc bạn có thể chia sẻ!
———————
👉 Nghề Gia sư là tuyển tập những câu chuyện nhỏ về hành trình đi dạy của các bạn Gia sư eTeacher. Không đơn thuần là những câu chuyện. Đó còn là những kỷ niệm, những dấu ấn và là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của những năm tháng còn là sinh viên.
👉 Hãy đọc và cảm nhận để thấy được rằng Gia sư không còn đơn thuần chỉ là một cái nghề. Nó là thanh xuân, là tuổi trẻ, là sự trưởng thành của cả Gia sư và học sinh.

Website | Xem thêm các bài viết của Tác giả này