Nghề Gia sư – Con người mất 3 tuổi để học nói nhưng phải mất cả cuộc đời để học lắng nghe

Sự tiến bộ của em được thấy rõ qua các bài tập mình cho và tờ giấy khen học sinh tiên tiến cuối kì. Tuy không mấy xuất sắc như bao bạn khác, nhưng đó là cả một quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ.

Mình biết em và đồng hành cùng em khi còn một tháng là kết thúc học kỳ. Sau bài kiểm tra ngắn mà mình đã soạn trước để kiểm tra các kiến thức hiện tại của em, mình thật sự ngỡ ngàng và lo lắng. Bài kiểm tra 45 phút với những câu cơ bản. Nhưng em lại mất thời gian rất lâu để hoàn thành và chỉ làm đến nửa bài. Thật sự, đề không khó nhưng em chưa được điểm trung bình. Một tháng, không đủ thời gian để em có lại và tiếp thu thêm các kiến thức mới, với chính bản thân mình và em đều là một thử thách. 

Ngày đầu đi dạy, trong đầu mình cứ mường tượng chẳng có gì khó khăn. Vì mình khá  tin vào kiến thức và cách truyền đạt của mình qua những lần chỉ bài tụi bạn. Nhưng với em, một lượng kiến thức khá lớn dường như chẳng xem em là bạn. Gần hai tiếng, mình và em cũng chỉ quẩn quanh với đôi ba bài tập. Điều này đã khiến mình rất lo lắng. Bởi với sức học thế này, cả bản thân mình và em sẽ phải nỗ lực rất nhiều và cần một khoảng thời gian kha khá thì mới bù đắp được lỗ hổng kiến thức đó.

Em, một cậu bé ít nói, hiền. Nhưng em chịu hỏi, không biết, không hiểu là em sẽ hỏi lại ngay. Là học sinh bán trú, nên những giờ học ngoài giờ của em với mình không mấy thoải mái. Và đôi lúc cũng hay vừa gật gà gật gù vừa nghe mình giảng bài. Khi mình ngừng, em vội giật mình, nhìn sang và cười khì, nụ cười thơ ngây của em làm mình vơi đi cái bực. Mình dừng lại, hỏi: “Hôm nay học ở trường mệt lắm hả? Tối có thức khuya hay không ớ?”. Em ấy cũng rất thật thà: “Dạ mệt. Anh cho em đi rửa mặt.” 

Thế rồi kỳ thi cuối kỳ cũng đến. Khi em cho mình xem kết quả sau kỳ thi của em, tất cả đều trên trung bình. Nhưng lại không mấy khả quan. Qua những buổi học, mình đã biết với khả năng của em, khá khó để kỳ thi cuối kỳ sắp tới em được điểm tốt. Và chính ba mẹ em cũng rõ điều này. Mình dành ra một ít thời gian để nói chuyện với em về cách học của em và cách dạy của tôi. Em bảo: “Dạ, tại em không được hiểu nhanh chứ không phải cách dạy.”

Song, mình cũng động viên em để học kỳ tới thành tích học tập của em sẽ tốt hơn. Nhiều lúc, mình rất tức. Tức ở em và cũng tức ở chính bản thân. Mình biết, việc học cần phải cố gắng và nỗ lực. Nhưng với em, việc nỗ lực càng phải lớn hơn những bạn khác vì lượng lớn kiến thức bị thủng. Việc học của em không phải chỉ mình cố gắng truyền đạt dễ hiểu, nhiều kiến thức hay, hỗ trợ em thêm mà cần em phải cố gắng. Nếu chỉ có mình cố gắng thì em vẫn mãi dậm chân ở một chỗ.

Bài tập em cũng không làm, công thức em cũng không học và những giờ dạy thì lại trở thành giờ ngủ gật. Cũng chính vì thế, bài kiểm tra giữa kỳ điểm vừa đủ trung bình. Chú, ba em gọi mình nói chuyện với chú một tí. Thật sự, mình cảm giác rất áp lực. Chú bảo cho học khoảng 45 phút rồi cho em nghỉ giải lao và nếu em buồn ngủ thì cứ cho em nghỉ. Từ lúc bắt đầu dạy em, mình biết việc học tập nên thoải mái để em dễ tiếp thu bài. Mình luôn cho em nghỉ giải lao khi em buồn ngủ. Hoặc cho em  nghỉ ngơi khoảng 5-10 phút rồi học tiếp để em tiếp thu hiệu quả hơn.

Vì mình biết em không thể nào tập trung tốt trong trong khoảng thời gian dài đến thế. Mình hay trò chuyện và lắng nghe em nhiều hơn để hiểu được những vấn đề học tập mà em đang gặp phải. Để từ đó, hai thầy trò có thể cùng tìm ra giải pháp phù hợp. Và sau mỗi buổi học, mình luôn đặt ra và đi tìm đáp án sau mỗi buổi dạy cho chính bản thân mình: “Làm cách nào để em chịu học bài và làm bài tập? Hôm nay mình dạy như thế em có thật sự hiểu không?”

Biết mình cũng áp lực, nên em cũng chịu học bài và làm bài tập. Em đã nỗ lực hơn trước rất nhiều. Mặc dù, em chỉ làm một hai bài tập. Và em cũng không còn ngủ gật trong giờ học nữa. Mỗi lần, mình lỡ tay cho nhiều bài tập hơn chút là em cười và nói: “Nhiều quá anh. Sao em làm hết”. Cũng nhờ cố gắng, sự tiến bộ của em cũng được thấy rõ.

Nhiều bài mình cho, em còn làm thêm cách khác. Và tổng kết cuối kỳ, em được tiên tiến. Tuy không mấy xuất sắc như bao bạn khác. Nhưng với em như thế cũng đã quá giỏi. Ba em mừng: “Lần đầu, em được giấy khen tiên tiến”. Em quay sang cười, mắt một mí của em tít lại. 

Mình cảm thấy hạnh phúc vì sau bao mong đợi của mình, em cũng đã làm được. Và hơn hết, nụ cười của em, của ba mẹ em, của chính mình như một động lực, một niềm tin để mình cố gắng hơn trong mỗi bài dạy và tin em sẽ làm được, em sẽ học tập tốt hơn. Nụ cười thật quý giá, mang lại nhiều điều tích cực, lạc quan, xóa tan những cảm xúc không tốt. Hãy luôn mỉm cười thật tươi em nhé!

Để đọc thêm nhiều mẩu chuyện hay, vui lòng xem tại FanpageNghề Gia sư“.
(*) Vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn hoặc bạn có thể chia sẻ!
———————
👉 Nghề Gia sư là tuyển tập những câu chuyện nhỏ về hành trình đi dạy của các bạn Gia sư eTeacher. Không đơn thuần là những câu chuyện. Đó còn là những kỷ niệm, những dấu ấn và là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của những năm tháng còn là sinh viên.
👉 Hãy đọc và cảm nhận để thấy được rằng Gia sư không còn đơn thuần chỉ là một cái nghề. Nó là thanh xuân, là tuổi trẻ, là sự trưởng thành của cả Gia sư và học sinh.

Website | Xem thêm các bài viết của Tác giả này